Hắc Bảo là cục cưng của Tần Cẩm, nó vốn là mèo hoang được Tần Cẩm nhặt về bên thùng rác, trong một đêm đông. Bây giờ nó đã sướng lắm rồi, thức ăn, ổ nằm, đồ chơi các loại, toàn là hàng hiệu mới oách chứ.
Sau khi tắm rửa, trang điểm xong xuôi, trong gương xuất hiện một người đẹp, vóc dáng cao ráo, quần áo vừa vặn, cổ cao ba ngấn, phong cách quý phái. Tần Cẩm thở dài luyến tiếc, một người có đầy đủ điều kiện như vậy mà giờ vẫn chưa tìm được bạn trai, không biết do cô yêu cầu cao quá hay đàn ông tử tế đã không còn trên thế gian này nữa?
Đường Thi Thi là tiểu thư con nhà giàu, sản nghiệp đủ lớn để cho cô hoang phí, bao trai,chu du khắp nơi, không làm việc, vào các câulạc bộ cao cấp, vừa rồi chẳng phải cô đã đi một chuyến du lịch dài ngày đấy thôi. Cứ chán đời là cô lại lái xe rong chơi, lái đến đâuthì chơi đến đấy, chẳng có kế hoạch gì cả, mỗi lần về lại lôi về một đống quà, cô thích tất cả các thứ của ngon vật lạ trên đời.
Tần Cẩm phải đi qua một vườn hoa đẹp, mớitới được phòng khách của nhà Thi Thi. Lúc này, trong phòng khách rộng rãi đã có ba người ngồi. Tần Cẩm lấy Hắc Bảo từ trong lànra đưa cho Đường Thi Thi, cô nàng luôn mồm gọi cục cưng.
Lam Kỳ đứng dậy, đưa cốc nước cho Tần Cẩm. Lam Kỳ có phong cách độc đáo, hợp thời trang; nhìn cách ăn mặc và trang điểm của cô là biết được bây giờ đang sốt loại mốt nào. Lục Anh Kỳ đang chơi món đồ bằngbạc trong góc phòng, nhìn thấy Tần Cẩm, cô cười tươi, tuy chỉ là em họ của Đường Thi Thi nhưng ở cô lại toát lên phong thái của con nhà quyền quý, lúc nào cũng nhẹ nhàng đúng mực, thanh nhã, đúng là thục nữ.
Đường Thi Thi vừa về là mọi người lại tụ tập với nhau. Tần Cẩm vừa nhấm nháp dâu tây trong phòng ăn rộng rãi vừa nghe Thi Thi kểnhững chuyện mắt thấy tai nghe trên đường. Mọi người đều bị cuốn hút bởi cách kể chuyện lôi cuốn hấp dẫn và rất truyền cảm của cô.
- Đợt này mình đi Tương Tây, ngoài đường xá đi lại vất vả ra, mọi thứ ở đó đều tuyệt vời.Một nơi đẹp và yên tĩnh vô cùng. Buổi tối, khigió thổi tới, tưởng như giơ tay ra có thể chạm tới các vì sao. Lúc hoàng hôn, có thể nhìn thấy các cột khói bốc lên từ các ngôi nhà trong xóm. Lần sau các bạn phải đi cùngmình một chuyến mới được, nơi đó đúng là thiên đường.
Kể được một lát thì mọi người đòi quà. Thi Thi thích nhất thời điểm này. Cô đem hết những đồ mình mới mua ra khoe với mọi người.
Ba người ngồi quanh sofa, thấy Thi Thi háo hức lôi ra một cái hộp lớn rồi từ từ rút sợi dây lụa buộc hộp ra. Mọi người đều chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của cô, trông cô thật nghiêm túc. Mọi cặp mắt đổ dồn vào chiếc hộp. Sau khi hộp được mở, chỉthấy một bao giấy, cô tiếp tục bóc dần từng lớp giấy ra, đến lớp cuối cùng, Thi Thi dùng dao rạch, giống như rạch ra một trời mây đỏ, cả căn phòng bỗng chốc lung linh, rực rỡ, đến Lam Kỳ là người quen với các sự kiệnlớn cũng mở to mắt để nhìn.
Tần Cẩm trấn tĩnh nhìn lại, hóa ra là một mảnh vải đỏ. Vải đỏ thì không hiếm, điều kỳ lạ ở chính cái màu đỏ ấy, đẹp không tả xiết. Bốn người sững sờ nhìn tấm vải.
Sự im lặng bị phá vỡ khi Hắc Bảo đột nhiên nhảy khỏi lòng Tần Cẩm, kêu lên một tiếng làm cả bọn giật mình; thoáng chốc, nó đã nhảy tót ra ngoài cửa sổ.
Tần Cẩm phản ứng nhanh nhất, cô nhào ra cửa sổ nhưng chỉ nhìn thấy Hắc Bảo đang ở phía cuối con đường, lông của nó dựng đứng cả lên. Cô gọi to: "Hắc Bảo à, đừng chạynữa! Chị tới bế em đây." Khi cô chạy ra đường thì Hắc Bảo đã biến mất.
Tần Cẩm suýt khóc, nhưng cô cố kìm nén.
Mảnh vải đỏ đã được mở ra, nằm im lìm trên sofa, màu sắc ấm áp, giống như ánh sao trên trời, khiến người ta không thể không chú ý.
Lục Anh Kỳ thốt lên:
- Không thể tin nổi lại có màu đẹp đến thế!
- Thi Thi, cậu kiếm được bảo bối này ở đâu thế?
Đường Thi Thi tự đắc nói:
- Mình nhìn thấy nó ở một thị trấn nhỏ, chỉ có một mảnh này, lúc đó đang mắc trên nhà của người ta; thấy quá đẹp, mình quyết lấy cho bằng được.
Họ cùng ngồi xuống vuốt ve tấm vải, nhẹ nhàng, cẩn thận cứ như vuốt ve con của mình vậy; chất vải mát, lại rất mịn.
- Là vải lụa à? Mịn như thế này, không biết người ta dệt kiểu gì mà khít thế, sờ vào thật"sướng tay"!
- Đặt tay lên rồi thì không muốn rời ra nữa, sao mà dễ chịu thế!
Đường Thi Thi không ngờ là mảnh vải này lạiđược các bạn khen đến vậy. Khi ba cô bạn vốn chưa bao giờ thống nhất được ý kiến còn đang mải mê tranh luận thì cô lạnh lùng tuyên bố:
- Mình định dùng mảnh vải này để may một chiếc xường xám thật mốt, nếu còn dư thì mấy cậu chia nhau nhé. Tấm vải to thế này chắc sẽ thừa nhiều lắm đấy.
| Home | Lượt Xem: 1/
Total Visits: 52822270
|
Total Visits: 52822283
Visits Today: 276881
This Week: 670083
This Month: 4816729
Total Visits: 52822298
Visits Today: 276896
This Week: 670098
This Month: 4816744
Total Visits: 52822308
Visits Today: 276906
This Week: 670108
This Month: 4816754